top of page
Search

Đôi mắt- Con mắt thứ 3 (Phần 2)

  • Writer: Phoenix Hua
    Phoenix Hua
  • Jul 9, 2020
  • 4 min read

Chúng ta vẫn thường nói về đứa trẻ tồn tại bên trong chúng ta, nhưng có bao giờ chúng ta dừng lại quan sát và đối thoại với đứa trẻ đó? Nếu chúng ta không thể cư xử tốt với đứa trẻ bên trong mình, không thể đối thoại một cách bình đẳng với nó, không dành thời gian để quan sát nó thì điều gì khiến ta có đủ tự tin để trở thành cha mẹ của những đứa trẻ khác? Ta chỉ như một đứa trẻ to xác, đầy ức chế và tổn thương bầm dập, chỉ luôn chạy trốn khỏi việc đối diện với nỗi sợ, thì làm sao có thể nuôi dạy những đứa trẻ thật sự với tâm hồn thuần khiết và đôi mắt trong veo đang khám phá thế giới, không biết sợ hãi là gì? Và rồi cứ theo một vòng xoáy quẩn quanh, đứa trẻ tổn thương này tiếp tục tàn phá tâm hồn thuần khiết của những đứa trẻ khác, gieo những nỗi sợ hãi và sự trói buộc phải tuân theo khuôn mẫu, để rồi lại tạo ra những đứa trẻ to xác đau khổ trong tương lai… Cô ấy đã chạy trốn nỗi sợ của mình biết bao nhiêu lần: Sợ sự trói buộc, sợ cô đơn, sợ sự nghèo đói, lại sợ những tranh đua, sợ những đám đông không chấp nhận mình, sợ ngay cả những điều đẹp đẽ mà mình không thể làm, không thể nhớ, không thể vẽ hết ra được, sợ cuộc đời mình là những điều vô nghĩa, sợ những linh hồn lang thang vất vưởng trong đêm đen, sợ vứt bỏ tất cả để lao về phía trước với tự do…Vì cô sợ hãi quá nhiều, nên cuộc đời cô trở nên chán chường và vô nghĩa dù cho cô có cô gắng trở nên thú vị đến mấy thì chỉ có cô hiểu rằng mình vẫn chỉ là kẻ hời hợt và sợ hãi… Một ngày nọ, cô nghĩ rằng mình hãy thử chết một lần xem sao, nếu mình còn muốn sống thì mình sẽ tự biết cách quay trở lại, còn nếu mình chẳng còn lưu luyến gì cuộc đời này thì mình sẽ ra đi mãi mãi. Nhưng hơn ai hết, cô biết chắc rằng mình khao khát được sống, mình đến với cuộc đời này là để sống một cách trọn vẹn nhất, thế nhưng mình đã lạc lối ở đâu mà bây giờ cuộc sống lại trở nên vô nghĩa đến thế? Cô bước ra khỏi cái vòng an toàn của mình, sẵn sàng bước vào bức màn phủ sương, không biết phía bên kia có gì, nhưng cô vẫn bước đến nơi của những kẻ lang bạt, mua một liều độc dược tâm linh để dẫn đến cái chết, một cái chết trải nghiệm hoặc chết thật tuỳ vào lựa chọn của người uống. Cô đã chuẩn bị mọi thứ, dặn dò người mẹ thân yêu của mình, vì cô biết đây chỉ là một chuyến đi, cô sẽ trở lại với một tinh thần mới, không biết là gì nhưng cô hy vọng rằng mình sẽ hiểu về việc sống thế nào khi đã đi qua cái chết. Khi giọt thuốc cuối cùng đi vào tim, cô đã đến một thế giới hoàn toàn khác… Một nơi đẹp vô cùng, một xứ sở diệu kỳ , một thế giới mà có tất cả những phép thuật và sự sáng tạo đẹp đẽ nhất. Nhưng chỉ có một mình cô tận hưởng những điều đó, sẽ chẳng có ai bước vào được thế giới ấy nên cô hiểu rằng nếu chọn ở đó thì cô sẽ hoàn toàn đơn độc. Cô vốn sợ sự đơn độc lắm, và lần này vẫn thế, cô phải quay trở về, cô còn có gia đình, còn có bố mẹ, con trai bé bỏng, một đứa cháu cần che chở và một người bạn tri kỷ yêu thương. Cô không muốn làm một nghệ sĩ đơn độc với thế giới sáng tạo mà chỉ 1 mình cô biết, không thể chia sẻ với bất kỳ ai. Cô chọn quay trở về, chọn tỉnh lại dù với hình dạng thê thảm nhất, co quắp trong đau đớn và chiến đấu chống lại cái chết bằng tất cả sức lực của mình. Cô đã đi từ ảo giác này sang ảo giác khác, cô đã nghe thấy tiếng rú lên nhức óc của những bãi nôn đang cười nhạo cô. Thời gian ngưng đọng lại, và những thế giới tồn tại song song mở ra, những vòng luân hồi cứ lặp đi lặp lại, cô trải qua tất cả hỷ, nộ, ái, ố cuộc đời một lần nữa. Đến cuối cùng, mẹ cô vẫn ôm cô vào lòng với hình hài một nhân vật siêu thực trong truyện tranh, cô quyết dùng hết sức bình sinh để giành lấy sự sống một lần nữa, nôn hết mọi thứ trong dạ dày ra để quay về thực tại, để đôi mắt cô được thấy mẹ là mẹ như vốn có mà thôi. Vì giọt nước mắt của mẹ đã tiếp thêm sức lực và níu giữ cô lại, cô tỉnh dậy trong vòng tay của mẹ và người bạn tri kỷ yêu thương. Thế là cô đã được sinh ra một lần nữa, sống một lần nữa rồi. Cô biết rằng nỗi sợ vẫn sẽ luôn tồn tại, nhưng cô đã đứng đối diện với nó và quan sát nó bằng con mắt thứ 3 của mình. Đã dám đối diện rồi thì không còn là chạy trốn hèn nhát, chỉ là chưa phải lúc để chọn ở lại đó, chỉ là cô muốn được yêu thương lần nữa thôi…

Ảnh và truyện: Phoenix Hua


 
 
 

Comments


© 2023 by Artist Corner. Proudly created with Wix.com

bottom of page