top of page
Search

Đôi mắt - Thám hiểm bóng đêm (Phần 3)

  • Writer: Phoenix Hua
    Phoenix Hua
  • Jul 9, 2020
  • 4 min read

Một nhà thơ đã nói “ nếu bạn ước được sống, trước hết bạn phải dự lễ tang của chính mình”. Cô đã làm nghi lễ ấy cho bản thân, một cái chết và một sự hồi sinh. Con người cũ trong cô đã đi lạc xa đến đâu, tổn thương đến đâu thì hãy cứ dừng lại, đi lùi lại để tháo gỡ từng nút thắt trói buộc bên trong. Mỗi nút thắt được mở ra, một hơi thở nhẹ nhõm đến, một mảnh linh hồn lại quay về bên cô. Cô phải đối diện với từng nỗi sợ của mình, từng nỗi sợ đã cướp đi tự do của cô, bây giờ cô cần ở giữa nỗi sợ, để nó bao trùm lấy cô, để xem nó đưa cô đến tận đâu hay cuối cùng chỉ là nó muốn nói với cô một lời nào đó. Khi cô bước qua cái chết rồi trở về, cô cảm nhận rõ hơn về những linh hồn tồn tại xung quanh cô. Nếu khi xưa cô chỉ mơ hồ thấy trong giấc mơ thì bây giờ cô đã cảm nhận về chúng bằng những năng lượng vô hình nhưng thực sự hiện hữu. Cô cảm nhận từng bước chân và hơi thở lạnh lẽo cô độc của một linh hồn, cô muốn dần làm quen và không sợ hãi chúng nữa, vì chúng là những linh hồn hiền lành đơn độc mà thôi. Nhưng bản tính nhát gan hay sợ bóng tối khiến cô không dám nhắm mắt lại, vì mỗi khi nhắm mắt thì cô thấy họ rõ ràng hơn và đáng sợ hơn… Một đêm cô đã dùng tới những viên đá thanh tẩy để giúp xua đuổi những năng lượng xấu, xua đuổi nỗi sợ hãi bên trong cô để có thể ngủ và lấy lại sức khoẻ. Đêm ấy cô đã ngủ một giấc say, khi gần sáng, cô nghe một giọng nói thì thầm bên tai “đừng mở mắt ra cho đến khi thấy những điều cần thấy”, giọng nói cứ vang vọng bên tai cô, khiến cô quyết định sẽ làm theo lời nói đó. Cô cần phải từ giã nỗi sợ này bằng việc đối diện với bóng tối, cho đến khi không còn sợ hãi nữa thì sẽ mở mắt ra. Cô dùng chiếc đai vải màu đỏ, đủ dày để che mọi ánh sáng lọt vào mắt, băng hai mắt lại. Cứ thế cô sống 2 ngày với đôi mắt nhắm nghiền, nhưng không phải là không thấy gì, có lẽ còn thấy nhiều điều hơn cả khi mở mắt. Ban đầu, lúc mới nhắm mắt dù tâm trí tỉnh, cô đã thấy những hình ảnh kỳ quái đáng sợ. Nhưng rồi nỗi sợ phải nhường chỗ cho việc cô tìm cách đi vào nhà vệ sinh, tìm cách đi lại trong căn nhà quen thuộc mà không bị va chạm. Thị giác đã nhường chỗ cho thính giác, xúc giác, khứu giác, vị giác. Thì ra người mù sẽ như thế này đây, thì ra không nhìn thấy ánh sáng và sắc màu cũng không hẳn đáng sợ như cô đã từng nghĩ. Thời gian có lúc trôi thật chậm, cũng có lúc trôi rất nhanh. Nhắm mắt liên tục nên cô dễ rơi vào giấc ngủ, khi tỉnh thì phải nghĩ ra nhiều việc để làm, nếu không sẽ rất buồn chán. Lúc này tai cô nhạy cảm với âm thanh lắm, cô thích tạo ra những tiếng động nhẹ, như việc ngồi xé giấy thư giãn hơn cô tưởng rất nhiều, nhào nặn đất sét rất thú vị, nghịch nước, bốc thức ăn và thưởng thức vị ngon lành của chúng, hương thơm hay mùi của mọi thứ cũng chạm tới dễ dàng hơn, cái ôm với từng người thân trở nên sâu lắng hơn… Có những khoảng thinh lặng trong đêm đen, cô ngồi đó chờ đợi những linh hồn đến tìm cô. Trong bóng đêm, linh hồn không phải là cái bóng đen khổng lồ đáng sợ nữa, nó chỉ là những vệt sáng, những năng lượng nhỏ bé chẳng thể làm hại ai. Nó tiến đến lạnh toát cả không gian, nhưng cô không còn sợ hãi nữa, cô chỉ muốn biết nó đến vì điều gì, linh hồn thì thầm vào tai cô một điều bí mật, và cô hiểu rằng đã đến lúc cô không cần nhắm mắt nữa… Cô từ từ mở băng mắt ra, để làm quen với chút ánh sáng lọt qua da mắt trước khi mở mắt hẳn. Hít một hơi thật sâu rồi cô mở mắt ra…Chao ôi, buổi sáng thật trong lành và xinh đẹp biết mấy, chim chóc ríu rít, chó mèo gà tung tăng thủng thẳng dưới sân, khi bước vào phòng khách, cô lại phát hiện con cá vàng trong bể của cô đã sinh một đàn con. Một điều kỳ diệu của cuộc sống lại bắt đầu… Tranh & Truyện: Phoenix Hua


 
 
 

Comments


© 2023 by Artist Corner. Proudly created with Wix.com

bottom of page