Đôi mắt (Phần 1)
- Phoenix Hua
- Jul 9, 2020
- 3 min read
Khi sinh ra, cô bé có đôi mắt trong veo và nhìn rõ mọi vật. Nhưng càng lớn hơn, cô bé càng nhìn thấy nhiều điều không nên thấy, và nhiều điều khiến cô sợ hãi, không muốn nhìn thấy nữa… Đôi mắt cô từ đó chỉ muốn vùi vào những trang sách truyện tranh, cô chỉ muốn thấy thế giới đẹp đẽ trong mơ của cô thôi. Cô yêu thích những màu sắc, cô thích nghịch ngợm chúng và vẽ những đôi mắt tuyệt đẹp. Nhưng một ngày kia, mắt cô dần yếu đi, cô không nhìn rõ mọi vật như trước nữa. Mỗi ngày đến trường, cô chăm chú đến mấy vẫn không thể nhìn rõ những gì giáo viên viết trên bảng. Cô buồn bã và học hành sa sút, bố mẹ hỏi cô bé, cô nói “con nghĩ là mắt con sắp bị mù…” rồi cô khóc rất nhiều. Mẹ an ủi và đưa cô đi khám mắt, bác sĩ nói cô bé chỉ bị cận thị thôi, đeo kính cận vào là sẽ thấy rõ ngay! Lần đầu tiên đeo cặp kính cận nhỏ nhỏ xinh xinh, cô bé hạnh phúc nghẹn cả cổ, mắt cô lại nhìn rõ mọi vật như ngày xưa. Khi trở về cái xóm nhỏ thôn quê của
mình, cô bé xúc động đến rơi nước mắt, lần đầu tiên sau bao nhiêu năm cô lại nhìn thấy cánh đồng xanh mướt trải dài cùng núi rừng, chim chóc, bầu trời…Ôi, đôi mắt quý giá biết bao, cô phải giữ gìn để đôi mắt mình luôn sáng rõ cùng với cặp kính này… Từ đó cô chẳng bao giờ rời cặp kính, kính cận giúp cô nhìn rõ mọi thứ, chỉ những lúc muốn xinh đẹp hơn khi trang điểm, cô mới tháo kính cận và chọn một loại kính áp tròng khác thay thế. Lâu dần thành thói quen, cô khó chịu mỗi khi không nhìn thấy gì rõ, với cô, những thứ không rõ hình thù thật đáng sợ! Thời gian trôi qua, cô bé bây giờ đã lớn và trở thành một phụ nữ, một ngày kia cô đau khổ hơn bởi những nỗi sợ nhìn thấy được, đã đến giới hạn của sự chịu đựng. Cô khóc như mưa trong màn đêm khi ngồi sau xe máy một người bạn thân nhất, và trời cũng đổ mưa, nước mưa hoà lẫn nước mắt, để rồi mắt cô cay xè và cô buộc phải tháo kính ra. Cô không biết mình ngưng khóc từ khi nào, có lẽ bắt đầu từ lúc cô nhìn những đốm sáng lấp lánh đèn đường, những đốm sáng mỏng dính như được tạo ra từ vàng, được điêu khắc tinh xảo. Không chỉ là một mà có hàng triệu hàng triệu đốm sáng đủ màu sắc xen kẽ nhau, chúng được làm từ vàng ròng, kim cương, hồng ngọc, lam ngọc…Hay mọi thứ lấp lánh đẹp đẽ nhất trên đời mà cô có thể nghĩ đến. Những đốm sáng lấp lán
h tinh sảo, vừa giống một thứ gì đó mỏng manh dát vàng, vừa giống một tinh cầu nước. Khi những giọt mưa phùn bay vào mắt cô thì những tinh cầu kia trở nên như hồ nước có một chấm sóng, 2 chấm sóng rồi 3 chấm sóng…Chúng biến đổi hình dạng và càng xinh đẹp lấp lánh bội phần. Cô có cảm giác mình đang được chiêm ngưỡng một buổi triển lãm sắc màu độc đáo của tự nhiên, đôi mắt cô lúc này chỉ còn nhìn thấy những thứ vô cùng xinh đẹp và lấp lánh kỳ ảo. Cô nhận ra, đôi mắt chính là một người bạn tuyệt vời, luôn âm thầm bảo vệ cô. Khi cần nhìn rõ mọi vật đang hiện hữu ở cự ly xa, cô có thể đeo kính vào để nhìn thấy rõ hơn. Khi cần nhìn tập trung một vật ở gần, cô chỉ việc tháo kính ra và không bị những thứ khác làm phiền đôi mắt. Khi cô không muốn nhìn cảm xúc người khác để cư xử, không muốn bị những tiêu cực ảnh hưởng đến mình, cô chỉ cần tháo kính ra và tiếp tục cuộc hành trình của mình thôi. Lúc này cô hạnh phúc nhận ra, mình có một món quà quý giá đến thế, mà lâu nay mình không hề khám phá ra. Thế là từ đó, cô hạnh phúc khám phá một thế giới đẹp tuyệt vời mà một người bình thường không bao giờ có thể thấy. Cô đã không còn băn khoăn bởi những lựa chọn khác người của mình, chỉ tập trung vào thứ cô đang muốn làm và ngắm nhìn thôi.
Truyện & Tranh: Phoenix Hua





Comments